[Nam Nhân Ngốc] Chương 26

Tác Giả : Nhiên Thính Vũ

Editor: Berry Q

IMG_4980

Đời người nếu lúc nào cũng như thuở ban đầu thì tốt biết bao.

.

Chớp mắt một tuần lại đi qua, buổi chiều Jaejoong có lớp dạy kèm, học sinh là một bé gái trung học, ngoan ngoãn nghe lời, chỉ tiếc là hơi kém về mặt ngoại ngữ, nhưng bù lại bé cũng rất chăm chỉ, cho nên việc kèm cặp cũng tương đối đơn giản. Mỗi buổi học hai tiếng, sau khi dạy xong Jaejoong sẽ đi bộ ra nhà ga đợi chuyến xe buýt về nhà, chỗ này hơi xa trung tâm thành phố một chút, trạm xe cũng phải đi một đoạn đường mới đến được.

Lúc đi ngang qua một cánh cổng lớn gỉ sét thì từ bên trong lăn ra một trái bóng cũ kĩ, Kim Jaejoong biết nơi này là một cô nhi viện, trẻ em ở đây nếu không bị bỏ rơi thì là mất gia đình, trước đây cậu cũng đi ngang qua mấy lần, nhưng chưa từng thấy bóng người. Kim Jaejoong cản trái bóng lại, cùng lúc đó có một bé trai từ trong chạy ra

“Anh ơi, cảm ơn anh.”

Kim Jaejoong đặt trái bóng vào tay đứa nhỏ rồi dịu dàng nói phải cẩn thận xong mới quay đầu đi, đột nhiên từ đằng sau có giọng nói quen giật ngược cậu lại.

“Jaejoong! Có phải là Jaejoong không?”

Kim Jaejoong hơi bất ngờ quay lại thì nhìn thấy Choi Siwon, trên người mặc áo sơmi đi giày da, trên người mồ hôi vã ra như tắm, theo sau đuôi còn có mấy đứa trẻ nữa.

“A! đúng là Jaejoong rồi? Ha ha, vào chơi cùng bọn nhỏ được không?”

Bé trai ôm trái bóng vui vẻ reo lên:

“A! Anh và chú Siwon biết nhau ạ? Hay quá, chúng ta cùng chơi đá banh đi.”

Kim Jaejoong chống đỡ không được mấy chục cặp mắt nai lấp lánh khẩn cầu mình, cuối cùng đành gật đầu.

Nắng chiều ấm áp như ôm ấp vạn vật trong vòng tay, trên sân chơi nho nhỏ, hai người thanh niên kéo theo một đám trẻ nhỏ đá bóng.

“Jaejoong! Bắt lấy.”

Siwon gào lên với Kim Jaejoong chạy ở phía trước, cậu nhanh chóng giành được bóng, đôi chân thon dài sút sút một cái, xuyên lưới!

“Oa! ! ! đánh trúng rồi, ha ha ha ha!”

Một đám trẻ con nhao nhao cổ vũ.

“Jaejoong, cậu chơi giỏi quá!” Siwon cũng hưng phấn la lên.

Kim Jaejoong lau mồ hôi trên trán rồi nở nụ cười xán lạn, hình ảnh này đi vào mắt Siwon khiến hắn ngây dại. Hoàng hôn le lói những ánh nắng cuối cùng trên vầng trán tinh tế của Kim Jaejoong, nụ cười rạng rỡ càng làm cho cậu tỏa sáng trong ánh nắng chiều, trái tim Choi Siwon như có một bàn tay ma quỷ siết chặt.

Siwon mang nước và khăn mặt đưa cho Jaejoong, dẫn cậu đến một cái ghế đá ngồi nhìn bọn nhỏ mồ hôi nhễ nhại chạy giỡn, hò hét loạn cả lên.

Kim Jaejoong uống ngụm nước rồi cầm khăn lau mồ hôi trên tóc.

“Anh thường xuyên tới đây sao?” Kim Jaejoong quay sang hỏi Siwon

“Ừm, đúng vậy, cuối tuần nào cũng đến, sáng hôm nay họp tổng kết xong thì tôi lái xe tới đây, chơi từ trưa tới giờ, sảng khoái hết cả người, ha ha.”

Kim Jaejoong im lặng, cái miệng nhỏ tiếp tục uống nước. Siwon dừng lại một chút rồi mới dè dặt hỏi:

“Jaejoong, cùng đi ăn cơm được không?”

“Được.” Kim Jaejoong lơ đễnh đồng ý.

Siwon lái xe tới trước quán ăn nhỏ nằm ngoài mặt tiền. Ông chủ ở đây có vẻ rất quen thuộc với hắn, hỏi han sức khỏe mấy câu. Hai người chọn một căn phòng tương đối sạch sẽ trang trí lịch sự. Siwon nói vài lời giới thiệu cho người đối diện.

“Jaejoong, cậu đừng thấy ở đây nhỏ mà chê nha, đồ ăn của quán này ngon lắm luôn đó.”

Hai người vừa ăn vừa trò chuyện, thật ra là Siwon đơn phương lảm nhảm, còn Kim Jaejoong chỉ thỉnh thoảng trả lời vài câu, thế nhưng Siwon không để bụng, vẫn liên tục thay đổi các chủ đề khác nhau, tiếp tục nói.

Qua một bữa cơm, chuyện gì không cần biết Jaejoong cũng biết, hóa ra Siwon cũng không phải là con nhà giàu có gì, cha mẹ chỉ là công nhân viên chức bình thường, Siwon năm nay hơn ba mươi tuổi, có được thành tựu như ngày hôm nay hoàn toàn là dựa vào nỗ lực của bản thân hắn, thời đại học chưa từng một giây xao nhãng bài vỡ, tốt nghiệp loại ưu thì được trường tài trợ đến Pháp, sau đó vừa học vừa kiếm tiền đóng học phí, tốt nghiệp cử nhân rồi ở lại làm cho một tập đoàn lớn ở Pháp, sau đó được tổng công ty điều về đây quản lý chi nhánh.

Thật ra trước đây Siwon đã gặp Kim Jaejoong ở gay bar, và Siwon cũng là gay, chỉ là Jaejoong không nhận ra hắn. Lần đầu tiên ở Syllabe nhìn thấy Kim Jaejoong, tim của hắn như ngừng đập, nhưng cũng không dám ôm hy vọng làm quen, không ngờ trời xui đất khiến cho hắn tình cờ gặp lại cậu.

“Jaejoong, hôm nay bọn trẻ đều rất thích cậu đó, có thể cuối tuần nào cũng dành chút thời gian ghé lại được không? Bọn nhỏ thật sự rất cô đơn.”

Kim Jaejoong cầm lấy chén trà trên bàn uống một chút cho thông cổ.

“Được”

“Ha ha, cảm ơn cậu.”

.

*

.

Có đôi lúc mọi việc chỉ từ một câu nói mà ra, thế nên chỉ cần cuối tuần dành được thời gian rảnh, Kim Jaejoong sẽ đến cô nhi viện chơi một ngày, còn Siwon tuần nào cũng tới, cho nên sẽ có cảnh cuối tuần, ở một cô nhi viện nho nhỏ, có hai người đàn ông to lớn và một đám trẻ con. Buổi sáng dạy chữ cho bọn nhỏ, buổi trưa cùng cùng đám trẻ ăn, buổi chiều sẽ phụ đạo những đứa học yếu, hay là bày trò chơi, đá bóng hay trốn tìm gì đó, cùng nhau ăn một bữa cơm tối, rồi về nhà.

Tuy rằng một tuần gặp chỉ có một lần, nói cũng không nói được nhiều, bên cạnh còn có mấy chục cái bóng đèn, thế nhưng Siwon cảm giác được Kim Jaejoong đã không còn giữ khoảng cách với hắn nữa, thỉnh thoảng sẽ kể cho hắn nghe vài chuyện linh tinh, đơn giản chỉ có thế nhưng đối với Siwon đó đã là hạnh phúc lắm rồi, càng gặp Jaejoong, sự yêu thích đối với cậu càng thêm mãnh liệt.

Jaejoong có đôi lúc nhìn những cử chỉ trong lúc vô tình của Siwon giống với người nào đó thì cười rất dịu dàng, những lúc như vậy trái tim của sếp Choi lại bay nhảy loạn xạ, thậm chí Siwon còn hiếu kỳ hỏi nguyên nhân mà cậu cười, Jaejoong chỉ im lặng làm thinh, nhưng khẳng định một điều là hắn rất thích nụ cười của Kim Jaejoong, có đôi lúc hắn còn ích kỷ, chỉ muốn giữ nét cười ấy cho riêng mình.

________________

ParisQ: Nếu có ai hỏi người ta cảm thấy tội lỗi với ai nhất? Ta sẽ không ngần ngại mà trả lời: Ta cảm thấy mình có lỗi với reader nhất! Vì luôn bắt các tình yêu phải chờ đời, phải réo gọi, phải hâm dọa editor …v..v… Xin lỗi mọi người.

Lịch đi học với đi làm của ta đá nhau chan chát, bận đến nỗi hình như cũng cả tháng rồi ta không nói chuyện được với cô Nhật* được luôn :(((( buồn không sao tả được hú hú

Nói về chương này, thật sự con nào cũng là con, con tinh thần cũng là con, nhưng ta không sao thích chương này được :(( không thấy bóng của Yunho đâu luôn, toàn là bác Won ra sân thôi, edit mà làm muốn mệt :)))

Mọi người đừng quên bợn ParisQ xinh đợp và nàng Nhật* đáng eo nha <3

24 thoughts on “[Nam Nhân Ngốc] Chương 26

    • ặc ặc, đời là bể khổ, trồi lên rồi lại bị bóp cổ, hức hức, tui tạo cơ hội cho cô được chiêm nghiệm truyện này thêm lần nữa mờ :”> *chạy*

      • *túm áo giật lại* chạy đi đâu, chiêm nghiệm cái zề =.= tôi báo cô biết, cô mà ko mau hoàn cái fic này thì cô liệu liệu vs cô. Ngâm đến vài tháng zời, nhà bám bụi, fic đến mốc luôn r mới thèm hé mắt ra chạm ngón vô ak *nện dép*

  1. Vâng ngồi đợi trong nhà cô cả tỉ năm , đói khát đến mốc meo luôn rồi, mới thấy cô cho trà bánh ! Lần sau tôi bơ cô luôn , cô Bơ ạ !*hứ*

    • chài ai, lâu lắm rồi mới gặp lại nàng thân iu, ta tưởng nàng cạch ta luôn rồi chớ :)))) thôi mà, đừng giận mà *vuốt vuốt* ta đã trồi lên rồi nà :)))

  2. Thật sự là muốn bỏ bom nhà 2 cô lắm! Ngày mô cũng vô mà ko thấy chap mới -_- Đừng nói là sau ni Jae bỏ Dún đi vs Won nhá! Tui bỏ luôn ấy!

    • Cô có thấy cái fic Yunjae nào mà dzô dziêng tới cái mức độ em Hoa bỏ Bánh theo “thím” khác ko :)))) đừng nói là cô bỏ, tui drop fic luôn cho phỏe tấm thân :)))

      • Ai biết -_- Tui điên nhất là nhà cô, ngày nào cũng lượn vào mà ko thấy chap mới, tính bỏ fic này rồi đây! May mà cô có lương tâm :3

      • mà này, ta đợi “Chớ quay đầu” lâu lắm rồi đấy :'( còn 1 chap nữa sao ko mần luôn đê :< nàng mà ko mần ta dê tiếp *cười đê tiện*

      • E hèm, cái Chớ Quay Đầu chừng nào làm xong Nam Nhân Ngốc ta sẽ rờ đến ẻm, với lại cái đó tầm hai mươi mấy chương chứ hok phải 1 chương nữa là xogn đâu nàng *vỗ vai* :)))

      • Hơ hơ, NNN thì nghe đâu mới qua nửa chặng đường nữa mới xong mà :((( Nàng có biết là ta cắm cọc nhà nàng tất cả các truyện không hả *nắm cổ áo* Cho nên là, e hèm, viết năng suất vô để ta vô quân sự có cái mà cày nhá *hun gió*

  3. Phải quét dọn, phủi bụi nhà các nàng đi thôi, chắc mạng nhện chăng thành “mạng lưới ” rùi a, ngày nào ta cũng vào hóng hớt mà ko thấy chương mới, đang tự hỏi mọi người đi đâu mất rùi, hic, lần này trở về đừng đi đâu biệt tích nha, reader như ta thật đau lòng

    • Hức, ta cũng thật đau lòng :((( đọc comm của nàng mà ta muốn khóc luôn í. Ta sẽ cố gắng tranh thủ những ngày không đi làm buổi chiều mà edit. Nàng đừng đau lòng nữa nha, ta chịu hok nổi :((((

  4. Hự hự hự, Jung YunHo của tuôi đâuuuuu? Sao toàn cha nội Choi Siwon tự biên tự diễn không vậy????

    Nói chung thì nhân vật này cũng không đến nỗi tệ =)) nhưng cá 100% anh sẽ thất tình~~~ =)))) thấy cũng tội =)) mà thôi cũng kệ =)).

    • Ừa, “không đến nỗi tệ”, tôi khẳn định mình cay cú cái tên họ Choi này hơn Thím Bảy :)))) cảnh diễn của Choi Choi không chỉ dừng lại ở đây đâu, hí hí, cơ mà tui hok nói dc, mất dzui, chờ tới đó đi cô ha :))))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s