[Vô Ưu Giang Hồ] Chương 5

tumblr_ly93qstjrs1qe49wpo1_500

Lặng yên. Lặng trôi. Lặng tan. Lặng mất.

_______________________

Tác giả: Y Linh Kiển

Editor: Flower Nhật

.

.

.

JaeJoong không phải không biết mình nói câu kia sẽ làm YunHo phát hiện có vấn đề, nhưng thời điểm đó cậu thật sự rất bối rối, đối với khoảng cách của hai người trong lúc đó, đối với những lời nói đó của YunHo.

JaeJoong không hiểu vì sao từ lúc mình trở về, YunHo hoàn toàn không giống với trong tưởng tượng của cậu —— Hyun Joong không ở bên cạnh hắn, lúc nào hắn cũng mang theo cái khăn tay kia… Lại còn đối với Kim JaeJoong chấp nhất như vậy.

Hết thảy đều rối loạn. Tâm, cũng rối loạn…

“Ông nội a, ngươi lại vừa phạm vào cái gì nữa vậy?” Sau khi hai người ở lại phòng, ChangMin lập tức hỏi.

JaeJoong trầm mặc một lát, sau đó đem mọi chuyện vừa xảy ra kể hết một lần.

“Trời ạ, ngươi đồ ngốc này, đừng tự tìm phiền toái nữa được không?” ChangMin gần như phát điên, “Bây giờ thì tốt lắm, hắn lúc nào cũng sẽ để ý đến ngươi. Đến bây giờ, hắn hoàn toàn không hề nghi ngờ thân phận của ngươi là nhờ thuật dịch dung thiên hạ vô song của ta, lại còn có viên thuốc thay đổi giọng nói của ngươi. Nhưng hắn là Cảnh vương gia, rất nhanh sẽ phát hiện ra ngươi thôi… Ngươi đó, lo chết đi.”

“… Thực xin lỗi.”

“Quên đi quên đi, tóm lại trước hết chúng ta phải nghĩ biện pháp chạy trốn.”

“Ừ…” JaeJoong gật đầu.

“Bắt đầu từ ngày mai, trừ phi bất đắc dĩ, không được nói chuyện trước mặt Cảnh vương, cũng không được phép lộn xộn, nghe rõ chưa?”

“… Ừ.” JaeJoong biết là do mình không đúng, thế nên ngoan ngoãn đáp ứng.

*

Ngày thức hai, JaeJoong có chút bối rối đứng ở trong thư phòng chờ YunHo đến, nhưng khi YunHo bước vào, chỉ nhìn cậu một cái như thường lệ rồi sau đó ngồi xuống đọc sách viết chữ, không nói gì nhiều.

Đến chiều, quản gia bỗng nhiên chạy vào, sau khi hành lễ xong nói: “Vương gia, Lee công công đang đứng ở bên ngoài để…”

“Cho vào.”  YunHo không ngẩng đầu lên, nói. Quản gia khom người lui ra, chỉ chốc lát sau, một lão hoạn quan mặc quần áo đỏ bước vào, thoạt nhìn chức vị không nhỏ.

“Nô tài tham kiến Vương gia.”

“Lee công công đa lễ, không biết ngài đến có việc gì?”

“Vạn tuế gia thỉnh ngài buổi tối vào cung, nói là hai năm nay không thấy ngài nên muốn cùng ngài trò chuyện…”

YunHo nghe vậy nhếch mép cười mỉa mai, nhưng ngoài miệng vẫn nói: “Ta đã biết, phiền ngài hồi bẩm hoàng thượng, ta nhất định sẽ đến.” Sau đó quay đầu nói với ChangMin: “Tiễn khách.”

“Vâng.” ChangMin thông minh trả lời, làm tư thế ‘Thỉnh’ với Lee công công, nói “Công công, mời đi bên này.”

“Nô tài xin cáo lui.”

Sau đó hai người lui ra, ChangMin trước khi đi liếc mắt nhìn JaeJoong một cái, ý nói ‘Cẩn thận’, bởi vì trong phòng cũng chỉ còn lại mỗi YunHo và JaeJoong.

Lúc này, thần kinh JaeJoong không khỏi căng thẳng lên, ở trong lòng không ngừng tự nói: “Không được nói bậy, không được nói bậy.”

“Buổi tối ngươi theo ta tiến cung.”

“Vâng… Hả?” Cái gì? Tiến cung? Cho dù là trước kia YunHo cũng chưa bao giờ dẫn cậu vào cung a…

“Ý kiến gì?” YunHo nhướn mày.

JaeJoong lập tức lắc đầu, nghĩ lại thấy không có gì là không đúng, còn nói thêm: “Hồi vương gia, không có ý kiến.”

“Ngươi đang khẩn trương?”

“Không có…”

YunHo nghe vậy ngẩng đầu, nhìn về phía JaeJoong. Sau một lúc lâu không biết là suy nghĩ cái gì, cuối cùng mở miệng nói: “Kỳ thật ta muốn đem ngươi nghiêm hình tra tấn, để có thể biết được nơi JaeJoong rơi xuống. Ngay cả ta cũng không thể tin được bản thân lại có thể bình tĩnh đến như vậy. Từ lúc đó ta như thành một người khác, sống hai năm qua người không ra người quỷ không ra quỷ, đều là cậu ấy…”

“Ngươi hận cậu ấy?” JaeJoong cúi đầu, gian nan hỏi.

“Đúng vậy, ta hận cậu ấy, nhưng… Ta lại muốn cậu ấy hảo hảo còn sống, muốn cậu ấy giống như trước đây, luôn bên cạnh ta.”

“Nhưng trên đời này, mọi việc sẽ không giống như ngài mong muốn.”

“… Ngươi, vẫn không chịu nói sao? Ta cam đoan sẽ không làm cậu ấy chịu thương tổn nữa, cho nên ngươi hãy nói cho ta biết, JaeJoong giờ đang ở đâu?” Trong ánh mắt YunHo hiện lên tia yếu ớt.

“Ta không biết.” JaeJoong lạnh lùng trả lời.

“Ngươi…! Ta nói rồi, ta có thể đem ngươi nhốt vào thiên lao, đánh tới khi nào ngươi chịu nói thì thôi.” YunHo nghe vậy không khỏi tức giận đập bàn.

“Tùy ngươi, cũng giống như ngươi từng nhốt JaeJoong vào thiên lao vậy.”

“…” YunHo nghe vậy chỉ có thể trừng mắt nhìn JaeJoong, nhiều lần muốn đả thương cậu vì dám chạm vào vết thương sâu nhất của hắn, nhưng cuối cùng vẫn là kiềm xúc động lại, tức giận bước ra ngoài.

“… Kỳ thật, nói cho ngươi biết cũng được.” Đột nhiên, JaeJoong mở miệng.

“Cái gì?” YunHo lập tức dừng cước bộ.

“Dù sao cho ngươi gặp cậu ấy một lần cũng tốt.” JaeJoong hướng mặt sang một hướng khác, nói.

“Cậu ấy ở đâu?” YunHo quay trở lại, gắt gao nắm cánh tay JaeJoong, như là sợ cậu đổi ý, vội vàng hỏi.

“Dọc theo vách núi tại Tây Nhai Khẩu, ở hạ nguồn, khoảng hai trăm bước đi ngược hướng đông, sẽ có một thôn trang, ngươi hỏi Khê Địa ở đâu, người trong thôn ai cũng biết… Kim JaeJoong, cậu ấy ở đó.”

YunHo trừng mắt nhìn JaeJoong một lúc lâu, trong lòng ẩn ẩn cảm thấy kỳ quái vì cậu đột nhiên thay đổi chủ ý, nhưng cũng chỉ có thể tin theo lời này, vì thế lập tức bước ra khỏi thư phòng.

YunHo không ngốc, nơi mà Young Woong nói, hắn đã phái người tìm qua, phải nói là dọc theo dòng sông, tất cả mọi nơi hắn đã tìm qua, thậm chí một mảnh cỏ cũng không tha, nhưng ngay cả một góc áo JaeJoong cũng tìm không thấy.

Giữu trưa hai năm trước, lúc hắn chạy đến Tây Nhai Khẩu, nhìn thấy hai thân ảnh cực kỳ giống nhau, một người mặc áo tù nhân, một người mặc y phục dạ hành, hắn khi đó chỉ biết, Hyun Joong đã đến đây.

Nhưng, hắn đã nhận sai người —— người mặc y phục dạ hành sắp rơi xuống vách đá không phải Hyun Joong, mà người mặc áo tù nhân cũng không phải Kim JaeJoong.

… Sai lầm trí mạng.

Kết quả, hắn thấy cậu mỉm cười, hắn cho tới bây giờ cũng chưa thấy qua nụ cười nào lại tuyệt vọng đến như vậy, khi đó, hắn đã biết là hắn sai rồi, sai lầm quá lớn. Đáng tiếc, hết thảy đều đã muộn…

YunHo thở dài, khó khăn đem bản thân rời khỏi hồi tưởng, hắn gọi ám vệ, nói với bọn họ địa điểm kia.

“Đi nhanh về nhanh. Còn nữa… Nếu, ta nói nếu, cậu ấy thật sự ở chỗ đó, đừng làm phiền cậu ấy, ta muốn tự mình đi đón cậu ấy trở về.”

“Vâng!” Ám vệ quỳ một gối trả lời, sau đó theo lệnh rời đi.

“Kim Young Woong… Ngươi tốt nhất đừng gạt ta.” YunHo thầm nói, trong mắt hiện lên một tia âm ngoan.

Buổi tối, YunHo mang theo JaeJoong vào cung gặp Jung YunHuyk, ở đại môn, đã có một thái giám đứng chờ để dẫn đường.

Đây là lần đầu tiên JaeJoong tiến cung, cậu phát hiện ra trong cung là cực kỳ xa hoa, điêu long khắc phượng trên những cây cột cao, ngói lưu ly vàng rực, hoa viên tinh xảo, ‘Tráng lệ’ hai chữ này cũng không đủ hình dung.

Thái giám kia mang cậu hết quẹo trái lại quẹo phải, cuối cùng cũng đến tẩm cung của hoàng đế.

“Vạn tuế gia ở bên trong. Cảnh vương gia, mời.” Thái giám ngừng lại trước cửa, khom người nói.

“Ừ.” YunHo lên tiếng, một mình đi vào.

JaeJoong ở bên ngoài chờ, ngắm nghía nơi ở của thiên hạ chí tôn, nhận ra rằng nơi này tuy thật rộng lớn nhưng người lại rất ít, làm cho người ta có một cảm giác cao cao tại thượng không thể thân cận được. Nơi này không có một chút cảm giác tình người nào, cho dù xa hoa đến đâu cũng khiến người khác chán ghét.

Trong tẩm cung ——

“Vi thần tham kiến hoàng thượng.” YunHo cung kính nói, nhưng chỉ là hơi khom lưng hành lễ.

“Hoàng huynh hồi kinh mấy ngày này, trẫm không hề được gặp huynh, nên có chút tưởng niệm.” Jung YunHuyk nói, trên mặt vẫn mang nụ cười mà không ai có thể sinh hảo cảm như trước kia.

YunHo nghe vậy cười mỉa mai, không trả lời.

Jung YunHuyk cũng không để ý, tiếp tục nói: “Hoàng huynh ở biên cương lập được vô số chiến công, không biết muốn có phần thưởng gì? Chỉ cần trẫm có thể làm được, tất cả đều đáp ứng.”

“Cái gì cũng có thể?”

“Cái gì cũng có thể.”

“Thần muốn đón mẫu thân thần hồi phủ. Hoàng thượng cho mẫu thân thần rời khỏi hậu cung.” YunHo lập tức nói.

“Cũng được, chẳng qua có một điều kiện.”

YunHo làm cái biểu tình ‘Ta thừa biết’, Jung YunHuyk vờ như không thấy, tiếp tục nói: “Chỉ cần ngươi lấy Kim Hyun Joong đến đổi.”

“… Cái gì?”

“Hoàng huynh yên tâm, ta cam đoan sẽ không mảy may thương tổn cậu ấy, dù sao bây giờ ngươi cũng không tham dự triều đình chính sự, đem cậu ấy giao cho ta đi.”

“Không có khả năng.”

Jung YunHuyk thu hồi tươi cười.

“Ngươi vẫn không chịu? Không phải năm đó ngươi tự tay đưa cậu ấy đến cho trẫm sao?”

“Kim Huyn Joong đó, ta vĩnh viễn không giao cho ngươi, huống hồ, ta so với ngươi càng muốn biết hắn đang ở nơi nào…” YunHo nói, “Nếu như không có việc khác, vi thần xin cáo lui.”

Nói xong, YunHo không quay đầu lại, tiêu sái rời đi.

.

.

.

8 thoughts on “[Vô Ưu Giang Hồ] Chương 5

  1. “quét quét”—“phủi phủi”—-“thổi thổi”—“ngồi xuống”—nhà nàng nhiều bụi gớm
    nàng kia nàng đi du sơn ngoại thủy tới châu phi chưa?bao giờ có chương mới hở?
    đấy nàng thấy trình độ lịch sự của ta chưa?,ta có làm gì đâu mà người ta vẫn del com đó chứ!!hic!!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s