[Vô Ưu Giang Hồ] Chương 17

wind

______________________

Tác giả: Y Linh Kiển

Editor: Flower Nhật

.

.

.

Vài binh lính đem Hyun Joong từ trên xe áp tải xuống dưới, sau đó tháo gông cùm trên cổ hắn xuống.

Hyun Joong hiểu, cơ hội chính là lúc này.

Bởi vì người khác cũng biết JaeJoong không có võ công, cho nên cảnh giác cũng không cao lắm, Hyun Joong thừa dịp này nâng chân đá vào người một kỵ binh, tuy rằng chân bị xiềng, nhưng cũng may mắn cái xiềng không quá ngắn, cũng đủ để hắn tay đấm chân đá, hơn nữa hắn dùng mười thành công lực lại đánh bất ngờ, người bị đánh té ngã trên mặt đất, ôm bụng ói ra một ngụm máu, sau đó bất tỉnh.

Mấy người khác thấy vậy cả kinh, lập tức rút binh khí ra chém về phía Hyun Joong, Hyun Joong lấy xiềng xích trên người làm lá chắn, xích bị chặt đứt, nhưng vai phải Hyun Joong đã trúng một nhát kiếm.

JaeJoong giật mình, theo bản năng muốn lao ra ngoài, lại bị nhị sư huynh cầm tay ấn xuống mặt cỏ.

“Ngươi đã đáp ứng ta!”

JaeJoong đuối lý, không thèm nói, cũng không lộn xộn nữa.

Trên tay không còn bị trói buộc, Hyun Joong dễ dàng đánh bọn người kia, nhưng quan hành hình vẫn không có vẻ gì khẩn trương, nghiêng đầu nói với những người mặc binh phục không giống với đám tiểu binh kia: “Các ngươi lên đi, chú ý đừng giết y.”

“Vâng.” Mấy người đó đáp, sau đó phi thân gia nhập vào cuộc chiến.

Hyun Joong ứng phó với đám tiểu binh này thì không khó, nhưng những người vừa bước vào rõ ràng không đơn giản, vốn Hyun Joong rất tự tin vào khinh công của mình, võ công lại am hiểu, nhưng vài người này vừa tiến lên, hắn liền rơi xuống thế hạ phong.

“Nhị sư huynh…” JaeJoong nhíu mày, bắt đầu lo lắng.

“Câm miệng.”

“Nhị sư huynh nhị sư huynh nhị sư huynh nhị…”

“Câm miệng!” Nam tử áo xanh nổi giận, hung hăng trừng mắt liếc JaeJoong, ngoài miệng tuy hung ác nhưng thân người hơi nhổm dậy, sau khi đi một khoảng khá xa với JaeJoong thì bỗng nhiên nhảy lên, cũng tham gia vào cuộc chiến.

JaeJoong thấy nhị sư huynh lúc nào cũng phong độ, thế mà để tránh cho cậu bị phát hiện, đã cam lòng bò sát đất mà đi, nhịn không được nở nụ cười.

Nhớ lại lần đầu tiên cậu đến Vong Ưu cốc, người đầu tiên cậu nhìn thấy chính là nhị sư huynh, lớn hơn cậu vài tuổi, ánh mắt đạm mạc nhưng lại vô cùng dịu dàng, nhị sư huynh của cậu, khi ấy hắn mặc áo xanh, mỉm cười nói: “Chào, ta gọi là Han Kyung, sau này sẽ là nhị sư huynh của ngươi.”

Nhị sư huynh là người có võ công cao nhất, sư phụ nói hắn gân cốt kỳ giai, là kỳ tài luyện võ, vì thế đem toàn bộ bí tịch của Vong Ưu cốc truyền thụ cho hắn, để hắn tự nghiên cứu. Ban đầu, sư phụ còn lo lắng huynh đệ vì mấy cái võ học bí tịch này mà bất hòa, không ngờ không ai mang thứ này để ở trong lòng, JaeJoong thậm chí còn xé sách làm quạt đi nấu thuốc, trùng hợp bị sư phụ đi ngang qua bắt gặp, sư phụ vô cùng tức giận. Lúc đó, JaeJoong chỉ nhàn nhạt an ủi sư phụ đang nổi giận một câu: “Ta chỉ lấy nó làm quạt, không lấy nó nhóm lửa, nên người cứ thoải mái đi.”

Tóm lại, nhị sư huynh chính là người có võ công cao cường nhất Vong Ưu cốc, thậm chí hơn cả sư phụ.

Nhị sư huynh sau khi gia nhập cuộc chiến, chỉ hai ba chiêu đã làm cho mấy người kia bị đánh lui về sau, hắn một bên ứng phó, một bên quay lại nói với Hyun Joong: “Ngươi đi trước! Ở lại cũng chỉ làm vướng chân ta.”

Hyun Joong nghe vậy cũng không tức giận, biết người này vì muốn cứu mình mà xuất hiện ở đây.

“Được.” Hyun Joong đáp nhanh, thừa dịp nam nhân áo xanh, cũng chính là Han Kyung, ở giữa vòng vây mở ra một lỗ hổng phi thân nhảy ra. Hyun Joong theo trực giác chạy qua rừng cây bên kia, chính là… Hyun Joong không biết JaeJoong đang ẩn nấp ở một bụi cỏ trong rừng cây…

“Đừng qua bên đó!” Han Kyung quát.

Hyun Joong không hiểu lắm, cúi đầu nhìn xuống, phát hiện ra JaeJoong đang ngồi xổm trong bụi cỏ, ngẩng đầu nhìn hắn, hắn vì không tập trung mà mất đà, phải dừng khinh công lại, đáp xuống.

Truy binh phía sau đã đuổi theo đến đây, Hyun Joong nhanh chóng kéo khăn bịt mặt của JaeJoong lên, chỉ lộ ra đôi mắt, sau đó xoay người lại ứng phó truy binh. Lần này toàn là cao thủ, Jung YunHuyk vì lo lắng Jung YunHo đến cướp người nên đã tốn công chuẩn bị. Những người này thấy JaeJoong đột ngột xuất hiện, tưởng cũng giống như nam nhân áo xanh võ công cao cường đến cướp người, nên lập tức sử dụng toàn lực đánh về phía JaeJoong.

“Oa oa a!” JaeJoong la sảng, theo bản năng nhảy dựng ra phía sau, nhưng vẫn bị nội lực quá mạnh đánh vào, nôn ra một ngụm máu.

“Jae…!” Nhị sư huynh thấy vậy lớn tiếng gọi, tâm trí bị loạn, hắn cũng bị người khác thừa cơ đánh một chưởng, tuy rằng không nặng, nhưng thoát thân để cứu JaeJoong là không có khả năng.

Hyun Joong bật người ngăn chặn vài người muốn tấn công JaeJoong, cùng giao đấu với mấy người kia, nhưng mà người tới số lượng không nhỏ, Hyun Joong càng lúc càng mất sức, càng về sau thì chỉ miễn cưỡng tránh được những đòn trí mạng.

Cùng lúc đó, hai người tấn công vào JaeJoong, JaeJoong vừa hét vừa chạy trốn, có chút chật vật.

“Này này này! Ta chỉ là đi ngang qua thôi! Ta không có võ công! Oa a! Vị huynh đài này, ngươi đừng có đánh ta!”

Mọi thứ đang lúc hỗn loạn, bỗng nhiên từ phía xa vang lên tiếng vó ngựa chạy vội vã, mọi người nghe được, nhưng căn bản không ai có khí lực quan tâm.

Chỉ chốc lát, ba mươi mấy người đã xuất hiện ở lộ khẩu…

Khiến cho JaeJoong giật mình chính là…

Người đi đầu —— là Jung YunHo.

JaeJoong sửng sốt.

Vốn nghĩ người cả đời này sẽ không gặp lại, lại đột nhiên xuất hiện. Mọi việc đã đến nước này, hắn còn đến đây làm gì?

Bỗng nhiên, JaeJoong cảm thấy ngực thật đau đớn, trời đất quay cuồng. Thì ra lúc cậu ngẩn người đã bị đánh một chưởng, trong nháy mắt đó, cậu thậm chí nghe được tiếng xương sườn của mình bị gãy, nôn ra một ngụm máu tươi. Cả người cậu không tự chủ được lui về phía sau, JaeJoong rơi xuống vực. Cậu lấy hết toàn bộ khí lực, níu chặt vào vách đá.

Khăn che mặt rơi xuống, địch nhân muốn cho cậu một cước trí mạng, nhưng khi thấy gương mặt của cậu thì nghẹn họng trân trối nhìn đến ngơ ngẩn, chỉ là hắn không ngờ đây là gương mặt cuối cùng hắn thấy ở nhân thế. Một lưỡi đao sắc bén xuyên qua, địch nhân đó tắt thở…

Khi người lính đó ngã xuống rồi, JaeJoong thấy được người đã cứu mình… Là YunHo, Jung YunHo.

Người kia xuất hiện với tư thế cực kỳ anh tuấn, trên mặt dính một vết máu, nhìn kỹ trong ánh mắt cũng tràn đầy tơ máu. Sau đó, hắn nhíu mày vươn tay ra với JaeJoong và nói một câu, câu nói này, đã khiến cho hy vọng cuối cùng của JaeJoong cũng biến thành tuyệt vọng.

“Hyun Joong, nắm tay ta.”

Huyn Joong… Hyun Joong…

Đúng vậy, còn ngây ngốc ở đây chờ mong cái gì? Làm sao hắn có thể đến cứu cậu được, Kim JaeJoong cái gì cũng không phải.

Sớm đã từ bỏ rồi, nhưng vì sao vẫn còn đớn đau? Vốn quyết định là cứ chết đi, nhưng vì sao bây giờ vẫn còn sống?

Kim JaeJoong, ngươi cho rằng, chỉ cần trở về Vong Ưu cốc là có thể tiếp tục sống tiếp những ngày vui vẻ sao? Ngươi cho rằng… bản thân có thể thật sự quên hết mọi việc sao?

Hết thảy đều do ngươi lừa mình dối người mà thôi.

Chỉ là, thật không nghĩ đến lại phải chịu đau đớn, đau đến dậy không nổi…

Cứ chấm dứt như vậy đi, nói cậu ích kỷ cũng được, cậu thật sự không muốn sống nữa…

“Thực xin lỗi, ngươi nhận sai người rồi…” Nói xong câu này, JaeJoong mỉm cười, một động tác cực kỳ đơn giản là khẽ động khóe môi cũng đã tiêu hao tất cả khí lực, thậm chí lấy đi sinh mạng của cậu.

Không còn khí lực, cho nên cứ buông tay ra đi, cứ để cho một người không chút giá trị như cậu rơi xuống đáy vực đi…

Cảnh tượng cuối cùng là khuôn mặt hoảng loạn của YunHo, lẫn vào trong tiếng gió đang điên cuồng gào thét bên tai cậu, là giọng YunHo thất thanh:

“JaeJoong! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !”

Vì cái gì phải làm biểu tình như vậy? Vì cái gì lại gọi tên của ta?

Ngươi rõ ràng, đã mất đi tư cách.

—— Hãy để chúng ta vĩnh biệt như vậy đi.

 

Nhớ người khóe mắt ngất ngây, mơ màng nửa tỉnh nửa say.

Lúc đó cũng vậy, Nguyên hồ sóng biếc, lạnh lùng trong trẻo mà lại dịu dàng.

Đao kiếm di dời thời gian dịch chuyển, nhớ ánh mắt biết cười nhớ đôi mày thanh tú.

Nguyên lai cũng là, vô ưu giang hồ, duyên đến duyên đi, lo sợ không đâu.

.

.

.

HOÀN

Quyển 1

.

.

.

Đây là nguyên văn phiên âm của thơ:

Ảnh đấu chuyển tiếu ngữ thùy mâu, mộng tỉnh thì thị phủ y cựu.

Bỉ thì diệc tằng, nguyên hồ ba dạng, sơ khán thanh lãnh, tế khán thanh tú.

Đao kiếm khứ thì quang dịch lão, tửu ý túy nhãn giác mi sao.

Nguyên lai khước thị, giang hồ vô ưu, duyến khởi duyến diệt, dong nhân tự nhiễu.

Nói chung trong cả bộ thì đoạn thơ cuối cùng này khiến Nhật bất an nhất, luôn cảm thấy không hài lòng cho lắm.

Định cứ để nguyên văn phiên âm đi, nhưng như thế lại càng không hài lòng hơn =(, thật sự không biết phải làm saooo =(.

Nói chung câu thơ đầu tiên kể về một người đang nửa tỉnh nửa say nhớ về một đôi mắt biết cười hay rũ mi.

Người có đôi mắt biết cười này, cũng giống như sóng biếc trong Nguyên hồ, mới ban đầu nhìn có vẻ lạnh lùng yên tĩnh, càng nhìn lại càng thấy thanh tú xinh đẹp.

“Đao kiếm di dời thời gian dịch chuyển”, ý nói khi những ngày tháng đầy đau thương đã qua đi, lúc này thì không còn nửa tỉnh nửa say nữa mà là hoàn toàn chìm trong men cay, chếch choáng trong tâm trí là một đôi chân mày dịu dàng.

Nguyên lai khước thị, giang hồ vô ưu, duyến khởi duyến diệt, dong nhân tự nhiễu, ý nói rằng, khắp mọi nơi không chút âu lo, duyên đến rồi duyên đi là chuyện của trời, có lo lắng cũng chỉ khiến bản thân thêm phiền nhiễu.

Thành thật mà nói thì phần dịch nghĩa này cũng không thể hoàn toàn truyền tải được ý của tác giả, nhưng dù sao Nhật cũng đã cố hết sức rồi TT^TT.

Và có lẽ có rất nhiều bạn sẽ không biết, rằng phần dịch nghĩa này được bổ sung sau hơn một năm up truyện.

Và tới đây chắc mọi người đã hiểu vì sao Nhật lại để hình minh họa là Mạn Châu Sa hoa (Bỉ Ngạn hoa) rồi phải không?

Loài hoa này, hiểu một cách đơn giản là ‘hồi ức đau thương’, nói về những người yêu nhau, thương nhau, nhưng vĩnh viễn mất nhau.

Quyển 2 sẽ được bắt đầu trong một ngày nào đó.

Cám ơn mọi người đã ủng hộ Nhật trong suốt thời gian qua :”>, yêu mọi người nhiều.

47 thoughts on “[Vô Ưu Giang Hồ] Chương 17

  1. hjc, minh doc mot leo tu c6 den chuong nay ma dau long qua di,huhu.jaejoong dang thuong cua em.anh nhat dinh k sao dung k?Neu quyen 2 xuat hien nguoi vi anh ma san sang chet, cam tam tinh nguyen nhu ong lao an xin noi thi anh cu quen quach Yunho(chet tiet) kia di,song mot cuoc song hanh phuc nha anh,k co Yunho cung k sao mien la anh hanh phuc,huhu
    thanks nang rat nhieu,edit rat tuyet,co len nha nang,mau mau co chap moi nha!
    yeu nang!

  2. đau tim wá =((
    Ta cực kì ghét fic SE. Hay nói cách khác ta never đọc fic SE. Cô nói ta bik cái này là HE hay SE để ta bik ma né a~ chứ bây giờ tim ta đang nhói đây :(( Jaejoongie của ta~~~

  3. Lam fan 2di bn. HE dug k?fan nay bun wa. T khoc het nc mat, han k the jiet chet ten yun kia. Den ca ng minh yeu cug nhan nham thanh HJ , la t t cug buog tay. That vog triet de roi. Kamsa.

  4. Ss Nhật, ss thiệt là thâm hiểm mà

    Trời ơi Siu Sao ơi, ss hại em ngồi đau lòng tự kỉ đây nà

    Bạn JaeJoong đáng thương của em ọ_ọ

    Em là em bị ghét anh Jung rồi đóa nhá >”<

    p/s: Ss có định làm quyển 2 ko hả *túm cổ*

  5. Ta từng ngày chờ mong quyển 2 của nàng nha…chứ ta k chịu để jae iu của ta ủy khuất như thế đâu…cơ mà nàng có thể giải thích 4 câu cuối cho ta đc k…hic ta k hiểu

  6. Sóng mắt uyển chuyển như làn nước
    Mộng tan rồi sao cứ vấn vương?
    Thuở ấy, (Nguyên Hồ) sóng vỗ sao trong trẻo, cũng dịu dàng nhưng lạnh lùng chẳng kém ai.
    Buông đao kiếm ngoảnh đầu ta nhìn lại
    Sao vẫn say trong khóe mắt yêu kiều.
    Đôi mày thanh tú như dìm ta trong mộng.
    Mải rong chơi, người vô ưu giang hồ
    Duyên đến duyên đi, cớ sao lo sợ?

    Hèm, cái bài này là chém nhiều nhất từ nãy tới h, khó muốn chết luôn, kkhông vì cô tôi đi ngủ rôid.
    Câu thứ 3 muốn thì thêm chữ “Nguyên hồ” không thix thì bỏ đi.
    “Đôi mày thanh tú như dìm ta trong mộng” tại cô edit có dôi mày thanh tú nên tôi thêm vô, không thix cũng bỏ đi ^^
    Câu 7 là 90% không biết làm sao chêm câu vô ưu giang hồ nên đành đổi như vầy cho hợp với Jaejae, không sao chứ hả?

    Mấy câu cô edit phía trên cũng hay lắm, như ” Nhớ người khóe mắt ngất ngây”. Câu duyên đến duyên di là copy của cô, thấy cũng hay. hehe, có phải nên cảm ơn tôi không??

  7. thực sorry thần tượng của ta,giờ này mới vác mặt lên com cho nàng
    fải nói đọc của nàng 12 chương liên tục ta chính là đang sung sướng lại bị đạp cái bịch tới quằng quại!!
    nàng kia~~~nàng nghĩ sao lừa gạt ta vậy!đọc 5 chương đầu ta tưỡng cái fic này nó nhí nhố lắm nên mới hí hửng ngồi chờ đọc mấy cái kế tiếp……..
    nàng thật biết gạt người nha~~

  8. yahoo! SE! đúng sở thích của ta nhể? SỞ thích của ta hơi ngược đời là rất rất rất thích đọc SE hahaha!!!!!!!!!!!!!! nói vậy ko phải ta ko thích HE đâu, chỉ là cảm thấy nếu SE thì sẽ có cái gì đó hay hơn, tuy nhiên SE của bộ này hơi…
    thanks nàng vì đã dịch~~~~~
    p/s: Chờ q2 của nàng, nếu nàng cần giúp gì thì pm cho ta
    nick ynh: bo_doi_non_c (cấm xuyên tạc nick của ta nghe chưa, niềm tự hào của ta đó, ko đụng hàng muahahahaha!!!)

  9. Nghe gian hồ đồn đại, truyện này tới 3 quyển lận. Dzj có nghĩa là quyển 2 vẫn là SE TT TT. Haizz, xây nhà lầu chờ sjs quyển 3 lun. Ôj, chắc đọc xong mắc bệnh đau dạ dày lun wa’. Mà thâý sjs ôm nhju` wa’ thể, giữ gìn sức khỏe sjs nha.

  10. Đáng đời nha tên họ Jung kia, cho ngươi ở lại sống mà đau lòng đến sống cũng ko nổi ><
    dù sao cũng thương Jaejae quá hức hức

    • hức hức vừa đọc xong cái này qua fb thì thấy tin Jae bị ngã từ tầng 5 xuống tầng 3 mà ko có đệm lót khi đang quay phim :((((((((((((

      • Ô, nàng đừng có đùa nha :(, chết thật, vụ gì vậy ?

        Cái này ta chưa biết :(, phải đi update gấp mới được :(

        Jae cưng có bị sao không =((((((((((((((((((

      • trời ơi sao mà đùa được, nó bị té hôm qua, ta hận đoàn làm phim thấu xương
        tối nay lại phải tổ chức FM nữa
        tay phải bị bó bột hu hu

      • :(((((((((((((((( WHAT ?????????????????

        Trời ơi, sao ta lại chẳng biết cái gì *lăn lộn*, nãy ta cũng vừa mới đọc xong :(, hự, đáng lẽ phải sa thải thằng nào cầm tấm lưới, phải vùi dập thằng đó chết đi sống lại, tức chịu không nổi

      • hic ko biết thằng nhỏ còn bị chấn thương chổ nào nữa ko
        thằng chồng lại đi coi ca nhạc với gái trong khi vk thế kia *hận*

      • thì thế mới nói, hôm qua ta vừa đọc xong đoạn Jae rơi xuống vực chạy qua fb thấy ngay cái tin nói bị té* bủn rủn tay chân* luôn

      • uh cứ nghĩ tới đóng phim nguy hiểm thế này lỡ có chuyện gì….. thôi ko dám nghĩ tiếp nữa
        lúc đó nó còn gắng cười với fan, hôm nay FM nó bảo rằng về nhà mới khóc
        đúng là ngốc hết chổ nói

      • T Jae =.=” không biết có phải té xong bị ngơ hay không =.=” sao phải gắng gượng mà cười như thế ?

        Ghét *đạp đạp đạp* ~ đạp cho não t Jae nó to ra một tý

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s