[Thiên Vị] Chương 9

Tác giả: Bỉ Ngạn Hoa Thương

Editor: Flower Nhật

11134553

You may fall from the sky, you may fall from a tree, but the best way to fall… is in love with me.

.

Một tuần lễ sau buổi tiệc, JaeJoong gần như không nhìn thấy bóng dáng của YunHo. Nghe JunSu nói là có chuyện gì phải ra nước ngoài, đại khái chưa về liền được.

Vì thế JaeJoong lại trở về cuộc sống không có gì làm. Cả ngày không phải cùng ChangMin tranh cãi ầm ĩ thì lại lôi kéo JunSu lảm nhảm linh tinh. Hôm nay lại tóm lấy ChangMin, đòi ra ngoài chơi.

“Ngu ngốc, anh tỉnh đi được không? Suốt ngày muốn ra ngoài chơi, anh cho là anh còn con nít à?” ChangMin chịu không nổi cảm thán.

“ChangMin, sao nhóc có thể nói anh như vậy?” JaeJoong vẻ mặt đáng thương, ôm cổ ChangMin.

“Nói cho anh biết, cấm anh sờ đầu tui!”

“Được thôi, chỉ cần nhóc đồng ý theo anh ra ngoài chơi.” JaeJoong đắc ý cười, tay ở trên đầu ChangMin lúc ẩn lúc hiện, tạo thành một loại uy hiếp vô hình.

“Được rồi được rồi, anh đừng làm động tác này trước mặt tui nữa.” ChangMin cuối cùng bị bại bởi JaeJoong.

“Ai nha, ChangMin bé bỏng đáng yêu của anh, thiệt là yêu nhóc chết mất.” JaeJoong gào ầm lên, xong quệt mồm, hướng tới mặt ChangMin.

ChangMin duỗi bàn tay nhỏ bé ra, ngăn chặn hướng tấn công của JaeJoong, lạnh lùng:

“Đừng đem cái miệng ghê tởm của anh hướng về tui.”

“A a a a, ChangMin thật vô tình.” JaeJoong nói xong, đẩy tay ChangMin ra, hung hăng hôn một phát.

“Ngu ngốc này! Nước miếng!!!” ChangMin tức điên lên.

Náo loạn hơn nửa ngày, JaeJoong mới cao hứng phấn chấn lôi kéo ChangMin ra khỏi cửa. Mặc dù mặt ChangMin thối đến đen thui, nhưng JaeJoong cũng không mấy để ý, chỉ cần mình vui vẻ là được rồi.

Ở bên ngoài đi dạo cả buổi, JaeJoong cũng chẳng tìm được nơi nào để chơi, cuối cùng mang ChangMin đến quán bar Heechul làm thêm. Lúc mang ChangMin đi vào, JaeJoong có điểm do dự, ChangMin đáng yêu như vậy, nhỡ bị mấy bà cô trong đó chọc ghẹo thì làm sao bây giờ?

Nhưng sự thật chứng minh ý tưởng của cậu là dư thừa, bởi vì ChangMin từ đầu tới chân đều lạnh như băng, làm cho mấy bà cô có muốn cũng không dám lại gần.

Thật mẹ nó lạnh một cái dạng như Jung YunHo!

JaeJoong ở trong lòng mắng, sau đó vươn tay xoa tóc ChangMin, nói với Kim Heechul:

“Đây là con của Jung YunHo, ChangMin.”

“Cái gì? Baby, anh không nghe lầm chứ? Thiếu gia có đứa con lớn như vậy?” Heechul kinh ngạc nhìn về phía ChangMin.

Kim JaeJoong trầm trọng gật đầu:

“Lúc mới đầu em cũng rất kinh ngạc, nhưng về sau mới biết là con nuôi.”

Heechul từ trên xuống dưới đánh giá ChangMin một phen, ChangMin nhìn Heechul với ánh mắt khinh bỉ mãnh liệt.

“Quả nhiên ngu ngốc đều là một cái dạng như vậy.” Nói xong trừng mắt nhìn JaeJoong.

“Thằng nhóc thối nát này, chú ý lời của nhóc!” JaeJoong đưa tay nhéo mặt thằng bé.

“Tui nói chính là sự thật.” ChangMin nói xong, khinh thường bĩu môi.

*

Sau khi xử lý tốt tất cả công việc, Jung YunHo cuối cùng cũng về Hàn Quốc. Nhìn thấy cô gái kia trước cửa nhà, YunHo nhìn YooChun, YooChun nói rằng đó là bạn gái của JaeJoong, Min Hyo Chan.

YunHo thoáng nhíu mày, xuống xe mặt không chút cảm xúc bước vào nhà.

“Jung…”

“Cô Min Hyo Chan, cô hẳn cũng nên giống chúng tôi gọi là thiếu gia. Tên của thiếu gia không phải để người khác tùy tiện gọi.” YooChun nói, mỉm cười với Min Hyo Chan.

“… Thiếu gia, xin hỏi JaeJoong đâu?” Min Hyo Chan đỏ mặt hỏi.

“Không biết.” YunHo mặt không chút cảm xúc nói, nâng đôi chân thon dài lên, tiếp tục đi vào.

“Cô Min Hyo Chan, mời vào.” YooChun đối với Hyo Chan làm ra tư thế mời, cùng cô bước vào trong nhà.

Lúc về đến nhà, không nhìn thấy bóng dáng JaeJoong, ChangMin, và JunSu đâu. Quản gia nói cho YunHo biết JaeJoong và ChangMin đi ra ngoài chơi, còn JunSu đang đi đón họ trở về, sau đó thông báo lại tình huống mấy ngày nay của JaeJoong, mặc dù YunHo đã sớm biết hết. YunHo nghe xong gật đầu, nói quản gia chuẩn bị cơm chiều, rồi đi lên lầu.

Chỉ lát sau đã nghe tiếng tranh cãi ầm ĩ của JaeJoong và ChangMin ngoài cửa. Vừa nhìn thấy YooChun, JaeJoong lập tức chạy lại hỏi:

“YooChun, đã về rồi sao? Jung YunHo đâu?”

YooChun cười, đáp:

“Thiếu gia đang ở trên phòng, JaeJoong thiếu gia. Đúng rồi, bạn gái cậu, Min Hyo Chan đến đây.”

“Hở, Hyo, sao cậu lại tới đây?” JaeJoong hỏi, hơi nhíu mày.

“Tớ tìm khắp nơi không thấy cậu. Di động cậu lại tắt, tớ lo lắng.” Hyo Chan nói xong, lại gần nắm tay JaeJoong.

“Di động tớ quên sạc.”

JaeJoong đáp, ngẩng đầu liền thấy YunHo ở trên lầu nhìn mình, không biết vì sao cậu lại hoảng hốt, vội vàng rút khỏi tay Min Hyo Chan. Sau lại cảm thấy có chút xấu hổ, vì thế cười cười với cô:

“Thế này đi, cậu về trước, ngày mai tớ đến tìm cậu.”

“Nếu đã đến đây, thì ở lại dùng cơm đi.” YunHo lên tiếng, làm JaeJoong ngây ngẩn cả người.

Cậu ngạc nhiên nhìn gương mặt YunHo không chút cảm xúc, đoán không ra rốt cuộc hắn đang nghĩ gì.

Chỉ thấy YunHo đi xuống lầu, nhưng không đi vào phòng khách, mà trực tiếp đi đến hoa viên. JaeJoong thấy vậy, quay đầu nói với Hyo Chan:

“Hyo, cậu cứ ngồi, tớ đi một chút.” Nói xong lập tức chạy về phía hoa viên.

“Jung YunHo.” JaeJoong dừng sau lưng YunHo gọi lớn.

“Sao?” Hắn đáp, vẫn không quay đầu lại.

“Anh là có ý gì? Vì sao phải để Hyo ở lại ăn cơm?” JaeJoong chất vấn, trong giọng nói có chút tức giận.

“Cậu ghen? Tôi không có ý gì với bạn gái cậu.” YunHo đáp, ngữ điệu thản nhiên.

“Không phải.” JaeJoong vội vã trả lời.

Thật ra cậu cũng không biết tại sao mình lại tức giận, chỉ là đơn thuần không muốn Min Hyo Chan ở lại đây ăn cơm thôi. Cảm thấy được cô ấy nhìn YunHo với ánh mắt không bình thường, cậu không muốn Hyo Chan nhìn YunHo như vậy!

“Vậy vấn đề gì?” YunHo lúc này mới quay đầu nhìn JaeJoong.

JaeJoong chậm rãi đi đến bên cạnh YunHo, hỏi:

“Mấy ngày nay anh đi đâu?”

“Ra nước ngoài, có một số việc phải xử lý.”

“Đều tốt cả?”

“Ừ.”

“Vậy à.” JaeJoong ỉu xìu đáp.

Jung YunHo vươn tay xoa nhẹ tóc cậu:

“Vì sao lại không vui?”

“… Tôi không có không vui.” Đáng chết, bị nhìn thấu.

“Nói dối.” YunHo nói xong, nâng cằm cậu lên.

JaeJoong lại thấy được mặt mình phản chiếu trong mắt YunHo. Tim bắt đầu đập hỗn loạn, cậu cuống quít tránh khỏi tay YunHo, mồm miệng không rõ ràng:

“Tôi… Tôi không thích như vậy, anh lúc nào mặt mày cũng thối, vì sao lại được nhiều cô gái thích như vậy? Chẳng lẽ anh không phát hiện ra ánh mắt Hyo nhìn anh đều tràn ngập ái mộ sao?”

“Cho nên cậu ghét nhìn tôi?” YunHo nhướn mày.

“Không phải, không phải. Không phải như vậy! A, muốn chết. Vì sao anh suốt ngày cứ xuyên tạc ý của tôi vậy?” JaeJoong chán nản nói.

“Vậy phải nói là cậu ghét cô gái khác nhìn chằm chằm vào tôi?”

JaeJoong há miệng thở dốc, không nói gì. Hình như là vậy.

YunHo nhìn biểu tình ngơ ngác của JaeJoong, khóe miệng không nghe lời lại khẽ cong lên. Hắn vươn tay, nâng mặt cậu lên, dùng ngón cái nhẹ nhàng ma xát làn da mềm của cậu, thấp giọng hỏi:

“JaeJoong, không phải là yêu tôi rồi chứ?”

JaeJoong như bị điện giật, cả người đều run rẩy, trợn mắt há hốc mồm nhìn YunHo lần nữa. Đây là lần đầu tiên hắn dùng giọng điệu này nói chuyện với cậu, vốn chỉ đơn giản một câu, nhưng lại mị hoặc đến khó cưỡng lại.

“Yêu… yêu cái đầu anh ấy! Anh bị ngốc à? Tôi là đàn ông chân chính làm sao có thể yêu anh được. Anh không phải là tự sướng quá cao đấy chứ?” JaeJoong sau khi lắp bắp nói xong, lập tức chạy trối chết vào trong.

YunHo đứng tại chỗ mỉm cười, nụ cười thư thái lần đầu tiên trong đời.

Kim JaeJoong, cậu quả là một con nhím nhỏ đáng yêu.

Còn JaeJoong một đường chạy như điên về phòng của mình, đóng chặt cửa đè nén trái tim đang nhảy loạn. Sao… Như thế nào có thể nhảy lợi hại như thế?

“Muốn chết muốn chết! Tại sao có thể như vậy? Chẳng lẽ mình thật sự giống tên thần kinh đó nói, mình yêu hắn? Không có khả năng! Tuyệt đối không có khả năng! Nhất định là mình ghen tị, bởi vì Hyo là bạn gái mình, mà bạn gái mình lại nhìn tên khốn kia bằng ánh mắt yêu thương như vậy nên mình ghen tị. Đúng, nhất định là như vậy!”

“Như vậy có thể lý giải vì sao mình không thích Hyo nhìn hắn, sau đó lại còn ghen tuông nhảm nhí nữa. Trời ơi, chết tiệt, Kim JaeJoong ngu ngốc toàn suy nghĩ bậy bạ không thôi!”

Sẽ không đâu, tuyệt đối sẽ không yêu Jung YunHo đâu!

Kim JaeJoong giây này vừa quyết tâm đùng đùng, giây kế tiếp lại bắt đầu dao động.

“Jung YunHo ngu ngốc kia, rất lợi hại a, thích hắn cũng không phải kì lạ.”

“A a a a a, chính là hắn rất đáng sợ, giết người rất đáng sợ! Hơn nữa hắn cho mình ở đây đơn giản chỉ vì…” JaeJoong lầm bầm lầu bầu đến đây rốt cuộc ngừng lại.

Đúng vậy, Jung YunHo cho Kim JaeJoong ở đây, chẳng phải là để đề phòng cậu nói chuyện hôm đó ra sao? Đối với YunHo, JaeJoong hẳn là cái đinh trong mắt đi? Nói không chừng khi nào YunHo không kiên nhẫn, liền đem JaeJoong xử lý luôn.

Tâm tình liền bình tĩnh trở lại, chỉ vì nghĩ tới nguyên nhân YunHo đưa mình tới đây. Đơn giản chỉ vì ngăn chặn miệng của mình lại mà thôi.

“Kim JaeJoong đối với Jung YunHo, có lẽ là một tồn tại rất chướng mắt.” JaeJoong sâu kín nói xong, mở cửa đi ra ngoài.

“JaeJoong thiếu gia, đã có thể ăn tối.” JunSu nói xong cùng JaeJoong xuống lầu.

Vừa tới dưới nhà, JaeJoong liền nhìn thấy YunHo mặt không chút cảm xúc ngồi trên bàn ăn. Cậu thật sự rất muốn biết, đối với hắn mà nói, cậu rốt cuộc chiếm vị trí nào.

Nhưng có lẽ, đáp án sẽ khiến người ta thất vọng đi. Chẳng lẽ lần đó hôn mình chỉ là một trò đùa thôi sao?

.

.

.

Tốt nhất, em nên rơi trong tình yêu của anh ♥

One thought on “[Thiên Vị] Chương 9

  1. Chẹp bạn Kim Hoa Hoa là một ng` bị bệnh tự sướng cấp độ 1, chắc 100% là anh mết anh Jung nhà ta rội nhaz

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s